Ranh giới giữa biết và không biết – Câu chuyện là bài học sâu sắc về thói huênh hoang ở đời

Có một vị giáo sư lên đò để qua sông. Khi đã ngồi trên đò, ông bèn trò chuyện với người lái đò, ông mở lời: “Ông có biết gì về tên lửa không?”

Người lái đò trả lời: “Tôi không biết.”

Ông giáo sư ngạo ngễ: “Thế thì ông đã đáɴʜ мấᴛ 1/3 cuộc đời rồi. Vậy ông có biết gì về vũ trụ và các hành tinh không?”

“Tôi cũng không biết.” – Người lái đò trả lời.

Giáo sư lắc đầυ: “Thế ông lại đáɴʜ мấᴛ hơn nửa đời rồi. Cuộc sống thật vô nghĩa khi ta không biết quanh ta có biết bao điều thú vị.”

Người lái đò lặng lẽ chèo. Bất chợt một cơn gió to nổi lên, làm lật con đò, hai người ngã xuống sông.

Người lái đò hỏi: “Thế ông có biết bơi không?”

Vị giáo sư hét lên run rẫy: “Không. Tôi không biết, cứu tôi với.”

Ông lái đò cười to: “Thế thì ông đã đáɴʜ мấᴛ cả cuộc đời rồi.”

Ở lĩnh vực nào đó, bạn có thể biết rất rõ nhưng không phải bất cứ nơi đâu bạn cũng là thủ lĩnh. Ở đời, bác sĩ rất giỏi chữa bệɴʜ nhưng không phải ai cũng biết đàn hát. Bạn là đầυ bếp nhưng xe bạn hỏng vẫn phải mang ra tiệm sửa.

Cho nên, đừng cười cợt nhạo báng ai vì họ thua bạn những hiểu biết thuộc chuyên môn sở trường của bạn và cũng đừng bao giờ cho mình là “thông thái biết tất cả và hiểu tất cả”, để rồi có lúc nào đó ta phải hối hậɴ. Vì biết đâu một ngày nào đó, bạn sẽ phải gọi họ là thầy ở lĩnh vực sở trường của họ.

Sưu tầm